Vì sao mình viết?

by ngocshiro

“Vì sao mình viết?” Đây là câu hỏi lần đầu tiên mình thực sự, thực sự nghiêm túc suy nghĩ. Và vặn não, viết về nó. Mình đã từng viết rất nhiều, hồi còn tiểu học. Mình viết nhật kí, mình viết lưu bút, mình viết thiệp gửi tặng bạn bè. Một khoảng trời thơ ấu tái hiện mồn một. Mình bất chợt lại nhớ về những ngày xa xưa. Những ngày được thỏa thích viết những gì yêu thích, được tung tăng bay nhảy trong những con chữ nguệch ngoạc. Hồi đấy thư chuyền tay là một điều gì đó rất háo hức. Cảm giác hít hà mùi giấy, nâng niu nhẹ nhàng và thấm đẫm từng câu chữ thật là khó tả. Có những ngây ngô, những sầu bi, những tủi hờn, những yêu thương… Tất cả như hòa vào làm một trong từng trang giấy.

0 comment
1 FacebookEmail

[Bài siêu nghiêm túc, tốn sức và dài thòonggg lòongggggggg… Nên ai nhác (giống mình) thì đừng nên đọc :”>]

Vài năm gần đây mình đã hạn chế và thôi xem những tin tức xàm lông trên internet rồi (đang trong quá trình tu tập :v). Thế mà dạo này cái tin về chùa 3 golds và bà chim yến cứ xuất hiện nhan nhản trên khắp các mặt trận. Làm mình méo thể làm ngơ được, nhất là nạn nhân trong câu chuyện lại là cô gái cùng họ với mình ahuhu =.=

0 comment
1 FacebookEmail

Tội cho tôi, hên cho họ

by ngocshiro

Khi mới xuất gia ở Thái Lan, tôi thấy rất nhiều sự bất công. Đi khất thực thì các sư lớn, hay sư cả được nhận thức ăn ngon hơn. Khi ngồi thì họ được ngồi trên những toạ cụ vừa dày vừa êm. Và không phải làm việc tay chân cực nhọc như cuốc đất, ủi đất. Mặc dù bữa ăn duy nhất trong ngày của tôi dở nuốt không vô. Nhưng tôi vẫn phải ngồi hàng giờ làm lễ trên nền xi măng lồi lõm. Và nhiều lúc tôi bị sai làm những việc rất nặng nhọc. Thật là tội cho tôi, hên cho họ!

0 comment
1 FacebookEmail

Sau hai thập kỷ kể từ ngày Albert Einstein qua đời, con gái ông đã đồng ý công bố bức thư cảm động mà nhà khoa học đại tài đã viết cho bà. Nội dung bức thư có thể khiến ai trong chúng ta cũng phải bất ngờ và cảm động.

0 comment
2 FacebookEmail

Phần 1 ở đây nè các bác 😀

Tiếp theo đó, những thông tin được lưu trữ trong Tàng thức sẽ dần hiện diện nơi Tâm trí. Ta có thể hiểu, Tâm trí giống như màn hình (monitor). Bên trong Tàng thức (CPU) có gì, Tâm trí (monitor) sẽ phơi bày, bộc lộ những thứ đó.

0 comment
3 FacebookEmail

1. Về cảm hứng

Khi làm âm nhạc, cái mà tôi muốn trước tiên là phục vụ cái tôi của mình rồi mới đến khán giả. Tức là tôi sẽ hướng khán giả theo lựa chọn của mình, chứ không vì những bình luận thiếu thiện chí mà thay đổi.

0 comment
4 FacebookEmail
Newer Posts