Home Khu vườn bí mật Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)

Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)

by ngocshiro

Thật tình mà nói, càng lớn càng cảm nhận rõ rệt cái độ lười của bản thân, điển hình là trong việc lựa sách chọn truyện mà đọc. Giờ mà thấy quyển nào nặng tay tí, dày tí là phát ngán rồi, chẳng còn cảm giác háo hức, chẳng còn đủ kiên nhẫn muốn đọc nữa đọc mãi để mau mau biết kết cục câu truyện như xưa.

Chả hiểu có sức mạnh thánh thần nào không mà thâý hồi cấp 2, cấp 3 mình trâu bò v~, cuốn tiểu thuyết Mật mã Da Vinci tận hơn 500 trang hình như đọc trong mấy tuần đó, cảm tưởng cứ như có 50 trang. Rồi đêm đêm chùm chăn đọc hàng tá tiểu thuyết trên điện thoại, nghĩ thôi đã thấy muốn lòi 2 con mắt rồi. Mà điện thoại hồi đó đâu có được cảm ứng như bây giờ, màn hình thì bé tí 5×5 là cùng. Cảm thấy thật may mắn khi cận ko nặng lắm, mắt vẫn còn tinh anh, trong khi con cùng bàn cận đến 6-7 độ và đang tăng =)))

Đã 4,5 năm trôi qua, não cũng gần tàn, nhưng nay sẽ ráng nhớ vài truyện có ấn tượng là “đã đọc” (chứ thực ra là quên cmn hết 99% rồi). Hi vọng là mở ra thêm nhiều ideas cũng như xem xét lại thể loại nào mình có thể đọc, không nên đọc và tần suất đọc như thế nào.

Ờm .. Viết cho màu mè vậy thôi chứ đọc hay không với mấy thể loại này còn phụ thuộc vào cảm xúc, có duyên được cho mượn và có dám bỏ xiền ra mua ko là chính ạ :)))

  • Ngôn tình: Hoa tư dẫn (Đường Thất Công Tử)

Quên 99,99% chỉ nhớ là khóc lóc sướt mướt, có nhiều chi tiết xuyên không vượt thời gian không gian ảo diệu hết sức, và tất nhiên là có cả hàng tá anh đẹp trai, chị xinh gái rồi.  Mọi người cứ phê phán quá mức truyện ngôn tình này nọ, chứ thật ra mình thấy nó là nguồn tài liệu tham khảo khá hữu ích cho một số tác giả trẻ chuyên viết các thể loại tình trường hiện nay. Tình gia đình, tình huynh đệ, tình bạn… chung quy lại thì đều xuất phát từ chữ “yêu”, và chữ “yêu” nó lại được nâng cấp lên một thể loại tình khá nhức nhối nữa đó là tình yêu nam nữ =)).

Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)

Thật ra mình ko phải fan của thể loại truyện này vì mỗi lần tình cờ hay cố ý đọc/nghe nó, con tim mình lại thổn thức, hàng mi mình lại đẫm lệ. Nên là mình phải dặn lòng tránh xa thể loại này, chứ ko phải ghét bỏ gì nó. Và thường thì kiểu truyện này đọc xong vài tuần là mình quên sạch, chứ không như truyện kinh dị T.T

Nghe có người nói đọc ngôn tình nhiều sẽ biết cách hun đó, không biết truyện nào miêu tả chi tiết vậy nhỉ :v

  • Kinh dị: Tấm vải đỏ (Hồng Nương Tử)

Chỉ một từ để nói về thời điểm ấy: “ám ảnh”. Các tình tiết cuốn tiểu thuyết cứ hiện lên trong đầu theo trật tự và không thể đuổi nó đi được. Đến nỗi nhìn đâu cũng cảm thấy có “con gì đó”, không soi giương, tối mắc tè không dám đi, nằm ngủ chùm chăn kín người không thò tay chân ra khỏi giường, để củ tỏi vs con dao ngay dưới gối phòng thân… Hờ hờ =)). Mọi người cứ xem phim kinh dị cảm giác sợ như thế nào, thì đọc truyện còn kinh khủng hơn gấp trăm ngàn lần. Mình phải tự tưởng tưởng ra bối cảnh, nhân vật, tình tiết… dựa theo miêu tả, nội dung truyện. Và điều này làm mình khắc sâu thêm những hình ảnh kinh khủng đó một thời gian dài. Tuy cái kết có hơi làm mình chưng hửng.

Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)Hồi nhỏ tui đọc truyện gì? (P1)

Thực tế ai cũng biết, thứ mà mình ám ảnh thì hay bị thu hút vào những điều tương tự. Chính vì thế mình còn đọc khá nhiều truyện ngắn rùng rợn kinh dị nữa, cảm giác như kiểu tim có thể nhảy ra bất cứ lúc nào, cơ tim luôn sẵn sàng căng  ra như dây đàn. Mình đã tiêu tốn khá nhiều năng lượng cho thể loại này, và có lẽ mình không nên lặp lại điều đó một lần nào nữa (xem phim thì được)

Có câu này nghe quen quen nè “Sợ ma mà cứ thích xem phim ma”. Vậy muốn hết sợ á, đừng xem nữa, con tim khỏe mạnh lại liền. So với cơn đau tim vì (truyện ngôn) tình, thì đau tim vì sợ nó khác xa lắm :))

~~~ Sợ vđ :v Đi tè xong đọc tiếp nha => Phần 2

1 comment
4

You may also like